Cảm nghĩ về ngày 20/11

 

                  Cảm nghĩ về ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11

 

Dân tộc ta có truyền thống: “Tôn sư trọng đạo”, nét đẹp ấy đã được bao thế hệ người Việt Nam kế thừa và phát triển.

Từ xưa, ca dao đã có câu:

Muốn sang thì bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.

Được coi trọng như vậy bởi người thầy luôn tượng trưng cho những gì chuẩn mực, đạo lý và người thầy còn có sứ mệnh cao quý là truyền đạo lý cho mọi người, nhất là cho các thế hệ học trò của mình, giúp họ trở nên người có học vấn, có nhân cách tốt đẹp, có năng lực giúp ích cho đời, cho dân, cho nước.

Bác Hồ đã từng nói: “Người thầy giáo tốt- thầy giáo xứng đáng là thầy giáo- là người vẻ vang nhất. Dù là tên tuổi không đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh. Đây là một điều rất vẻ vang”.

Nhà giáo được vinh danh là“ Kỹ sư tâm hồn”, nghề dạy học được vinh danh là“ Nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý”. Ngày nay, có biết bao nhà giáo nhân dân, nhà giáo ưu tú và hàng triệu giáo viên khác- những người đang mang tâm huyết, trí tuệ, không quản khó khăn, gian khổ, cống hiến cho sự nghiệp“ trồng người”. Những người thầy ấy luôn được coi trọng. Tôn vinh người thầy đã trở thành đạo lý, thành tình cảm tự nhiên của mỗi người chúng ta.

Mỗi năm, khi sắp đến ngày 20-11 lòng chúng tôi lại dâng lên những cảm xúc khó tả, những mong nhớ, nuối tiếc về thời đi học đã qua, những kỷ niệm về thầy cô và những người bạn học đã mãi mãi đi xa để giữ lấy bình yên cho Tổ Quốc. Ngày 20-11 là ngày ân tình, thầy cô giáo chúng tôi đón nhận tình cảm của toàn xã hội, tình cảm chân thành của học trò làm chúng tôi thật sự xúc động, thấy ấm lòng hơn khi nhìn những ánh mắt trong sáng, những câu nói, nụ cười thân thương, sự quan tâm lo lắng của các em làm chúng tôi quên đi bao mệt mỏi của bộn bề công việc, những lo toan trong cuộc sống hàng ngày.

Ngày nay, chúng ta đang sống, làm việc trong những điều kiện thuận lợi hơn trước, song cũng rất nhiều thách thức đang đặt ra cho các nhà giáo như: vấn đề đổi mới căn bản nền giáo dục đại học Việt Nam, nâng cao chất lượng đào tạo nguồn nhân lực trong hội nhập, đào tạo theo nhu cầu xã hội... Hơn ai hết, với vai trò là người thầy “Thay Đảng rèn người”, chúng tôi ý thức được trách nhiệm của mình phải bồi dưỡng tri thức, làm chủ công nghệ, khắc phục những khó khăn bằng sức lực, trí tuệ và lòng yêu nghề. Điều đó đòi hỏi mỗi nhà giáo phải có bản lĩnh, vừa giữ được phẩm chất tốt đẹp của nghề nghiệp cao quý vừa đáp ứng được nhu cầu ngày càng cao về tri thức, về kiến thức chuyên môn, về nghiệp vụ sư phạm sao cho phù hợp.

Người Thầy đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc truyền dạy tri thức và giáo dục nhân cách cho học sinh; được coi như người cha, người mẹ thứ hai của học trò. Không ai có thể phủ nhận công lao dạy dỗ của người Thầy, không ai có thể khẳng định mình giỏi giang, mình hiểu biết mà không cần đến sự dạy dỗ của người Thầy. Thầy chính là người trực tiếp truyền đạt kiến thức cho học trò và nhờ những kiến thức ấy, cùng với tinh thần hiếu học, cần cù, thông minh người học trò mới có được danh phận của mình trong các cuộc thi.

Bác Hồ cũng đã dạy chúng ta “Vì lợi ích mười năm phải trồng cây, Vì lợi ích trăm năm phải trồng người”.

Làm theo lời dạy của Bác Hồ những thành tựu mà trường Tiểu học Quang Châu đã đạt được, cho đến nay đã ghi đậm dấu ấn, công lao của bao nhà giáo. Trường của chúng ta đã và đang phát triển mạnh mẽ, cơ sở vật chất ngày càng khang trang, đội ngũ co 51 đồng chí cán bộ, giáo viên, và hơn 1064 học sinh của cả trường với tâm huyết, năng lực, ý thức trách nhiệm và tinh thần nỗ lực đang là chủ thể, là lực lượng to lớn tạo ra sự chuyển biến phát triển của nền giáo dục nước nhà.

Mỗi ngày đi qua, trên gương mặt của mỗi thầy cô, hằn sâu bao nhọc nhằn, bao vất vả của đời thường, nhưng chỉ có ánh mắt vẫn sáng lên một niềm tin, một tình yêu đối với nghề vô bờ bến. Chúng tôi là những cán bộ, giáo viên của trường Tiểu học Quang Châu, xin hứa sẽ tiếp tục thắp sáng niềm tin ấy, thắp sáng lý tưởng cao quý mà các thế hệ thầy cô đã giữ gìn; sẽ tiếp tục kế thừa và phát huy những thành quả đã đạt được, nỗ lực vượt khó, sáng tạo để hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Đảng, Nhà nước và nhân dân giao phó, góp sức đào tạo thế hệ trẻ có phẩm chất, có năng lực, có khát vọng để tiếp bước cha anh dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh.

Năm nào cũng vậy, khi không khí náo nức của ngày khai trường vừa kịp lắng xuống thì chúng ta lại vui mừng cố gắng lập nhiều thành tích chào mừng ngày lễ tôn vinh các thầy cô giáo 20- 11.

Trong ngày này, được nhận những bông hoa điểm 10, được đón những vần thơ hay, những câu văn đẹp hàm chứa lòng biết ơn sâu sắc của các em học sinh, mỗi giáo viên chúng tôi như được tiếp thêm sức sống, như được dồn thêm bầu máu nóng, lòng nhiệt huyết để yêu trường yêu lớp nhiều hơn.

Tôi đến với nghề dạy học bởi nhiều lẽ. Sư phạm với tôi như là một tất yếu để nối dài dòng chảy truyền thống gia đình. Nhưng quan trọng hơn, mà có lẽ là quan trọng nhất là vì tôi yêu những ánh mắt biết nói của học trò; tôi quý vẻ bỡ ngỡ mà đầy tò mò ham hiểu biết, ưa khám phá thế giới của những con số, bài thơ, nốt nhạc… của các em.

Tôi đón chào ngày 20- 11 với nhiều cảm xúc đan xen. Trước cuộc sống đời thường, trước kho tri thức đầy kỳ vĩ của nhân loại tôi mãi là người học trò nhỏ bé. Cùng với sự cần mẫn của cá nhân, tôi cần những lời chỉ bảo của quí thầy cô giáo. Tôi khắc cốt ghi tâm lời dạy của những người đi trước đã, đang và sẽ dìu dắt tôi trên con đường dạy học. Người xưa đã dạy: “Nhất tự vi sư bán tự vi sư”, xin được cảm ơn cuộc đời đã sinh ra tôi và trao cho tôi trọng trách trồng người.

Cũng như bạn bè và đồng nghiệp, tôi tự hào vì mình được ví là “Kỹ sư tâm hồn”, là người kiến tạo tương lai. Và tôi luôn tâm đắc với câu nói của ai đó đã từng nói: “Thầy ơi, lòng sông sâu con sào dài đo được, lòng người đưa đò ai đo được sự bao la”.

Vâng! Có thể nói nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý!

Hôm nay, trong tôi có biết bao cảm xúc dâng trào, biết bao mơ ước về một ngày mai tươi sáng. Những người thầy giáo cô giáo như những con đò cần mẫn chở khách sang sông mong đến ngày cập bến.

                       “Chuyện một con đò dãi dầm nắng mưa

                         Lặng lẽ chở bao dòng người xuôi ngược

                         Khách sang sông tiếp hành trình phía trước

                         Có ai nhớ chăng hình ảnh con đò…?”

Mỗi ngày trôi qua lại có thêm một niềm vui mới. Những con đò ấy cứ âm thầm lặng lẽ suốt ngày đêm bỏ lại sau lưng bao nỗi nhọc nhằn, bước qua mọi khó khăn phía trước với ý chí kiên cường lái con đò tri thức cập bến được bình an.

Có lẽ trong mỗi chúng ta ai cũng có những phút bồi hồi xúc động khi nhớ về kỉ niệm xưa, nhớ về một thời cắp sách đến trường… Bao kí ức còn đọng lại về thầy cô, về mái trường và bạn bè thân yêu, bản thân tôi cũng vậy! Mới đây thôi tôi vẫn đang còn là một học sinh ngồi trên ghế nhà trường A đáng kính.

Hôm nay tôi đã trưởng thành hơn một chút, đã là một cô giáo của các em học sinh yêu quý, có thể góp sức mình vào sự nghiệp trồng người. Và có được như ngày hôm nay là nhờ sự dìu dắt của quý thầy cô.

Nhân ngày 20- 11, xin trân trọng gửi tới các thầy, cô giáo, những lời chúc tốt đẹp, những bó hoa tươi thắm nhất! Hướng về các thầy, các cô với tấm lòng thành kính, những học trò hôm qua và những học trò hôm nay đã, đang và sẽ luôn khắc ghi trong lòng đạo lý: Uống nước nhớ nguồn, tôn sư trọng đạo.

Chúng ta yêu nghề giáo và trọn đời thủy chung, son sắt với nghề:

"Viên phấn trắng hướng cuộc đời bay bổng

Mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim".

 

                                                                                 Bài viết của tổ 1

 

 

Bài viết liên quan